Chương 14: Cậu xuyên qua biển người mênh mông

Edit + Beta: Vịt
Cố Phong cõng Dư Bảo Nguyên ở trong đống tuyết từ từ đi lại. Trầm mặc hồi lâu, hắn mới lên tiếng hỏi.
"Trong lòng giấu nhiều ủy khuất như vậy, sao không nói với tôi?"
Dư Bảo Nguyên nằm trên vai hắn, giống như là sắp ngủ, thấp giọng lầm bầm, "Nói với anh có tác dụng gì, anh lại không thích tôi......"
"Ai bảo cậu cố chấp như bò vậy."
Dư Bảo Nguyên bĩu môi, ngay cả nước mắt từ hốc mắt rơi xuống cũng không biết, "Qua thời gian nữa tôi đi rồi, đi rất xa, để cho anh vĩnh viễn không tìm được tôi. Anh chính là muốn tặng tôi bánh ngọt nhỏ 30 đồng, anh cũng không có cơ hội tặng!"
Cố Phong thở dài, sờ sờ má lạnh như băng của cậu, "Sinh nhật năm nay, tôi tổ chức cho cậu được không?"
"Anh gạt tôi."
"Không gạt cậu, nhất định không gạt cậu!"
"Các người đều gạt tôi, các người đều không cần tôi, đuổi tôi đi......"
Cố Phong đè lại một tia đau xót trong lòng, âm thanh càng thêm nhu hòa, "Sẽ không, sẽ không có ai không cần cậu."
(Truyện chỉ được đăng lại Wattpad humat3 và Sweek humat170893)
Hắn chợt nhớ tới năm năm trước lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ Dư Bảo Nguyên.
Mặc áo len trắng, quần đen giày trắng, sạch sẽ gọn gàng. Trong mắt cậu mang theo ánh sáng giống như kim cương, thỉnh thoảng hiện lên mấy phần giảo hoạt giống như tiểu hồ ly.
Năm năm này, Dư Bảo Nguyên đối với hắn, thật sự rất tốt, tốt đến tận xương tủy.
Dư Bảo Nguyên nhập cả người mình vào, liều mạng mà lấy lòng một người. Không có ông bà dịu dàng, không có ba mẹ có thể dựa vào, Dư Bảo Nguyên đã coi Cố Phong là người quan trọng nhất trong sinh mệnh của mình.
Nhưng mà hắn?
Lúc Dư Bảo Nguyên vì chăm sóc dạ dày hắn, bận rộn làm các loại cháo dưỡng sinh làm bỏng tay mình nổi mụn nước, hắn đang nhắn tin với Trần Lập Ninh, nói với Trần Lập Ninh lời âu yếm khiến người ta đỏ mặt; 30 tết lỡ hẹn, quẳng Dư Bảo Nguyên một mình ở trong biệt thự trống rỗng, mà hắn ngồi lên máy bay, đến Los Angeles cùng Trần Lập Ninh ôm nhau.
Hắn vì Trần Lập Ninh, không chút lưu tình mà đuổi Dư Bảo Nguyên cả người lẫn mèo ra khỏi cửa. Nhưng hắn không biết, Dư Bảo Nguyên rời khỏi Cố trạch, trên thế giới này, đã không có nhà để về.
Dư Bảo Nguyên giống như một con mèo nhỏ lang thang dịu dàng hung dữ, nổi lên dũng khí, dốc hết toàn lực, xuyên qua vô số người hờ hững, xuyên qua vô số đường lớn nguy hiểm đi tới bên cạnh hắn, đầy lòng tín nhiệm mà lộ ra cái bụng mềm mại nhất với hắn, muốn lấy lòng hắn, mặc hắn vuốt ve.
Nhưng hắn đối với cái bụng mềm mại này, hung hăng đâm một dao.
Cố Phong đột nhiên cảm giác được, đối với Dư Bảo Nguyên, mình đã làm sai một chuyện.
Ít nhất...... Không nên nhẫn tâm với cậu như vậy.
Ít nhất, ít nhất nửa năm này, nên đối với cậu tốt hơn chút.
"Tôi rất nhớ mẹ, rất nhớ bà nội," Dư Bảo Nguyên không có chút ý thức nào, chỉ cảm thấy có giọt nước từ hốc mắt mình trượt xuống, "Tôi có phải làm sai cái gì hay không, tại sao các bạn nhỏ đều có nhà, chỉ có tôi không có?"
"Cậu cái gì cũng không làm sai."
Đầu nhỏ của Dư Bảo Nguyên nhẹ nhàng lắc lắc, "Tôi trải qua sinh nhật một mình, một mình trải qua năm mới, một mình tới bệnh viện mổ, tôi có phải sẽ cứ như vậy mà chết hay không, cũng không ai sẽ cảm thấy khổ sở?"
Cố Phong đang muốn nói gì, Dư Bảo Nguyên bỗng nhiên nôn một tiếng. Hắn vội vàng đặt Dư Bảo Nguyên xuống, "Muốn ói?"
Dư Bảo Nguyên vô ý thức lắc lắc đầu.
(Truyện chỉ được đăng lại Wattpad humat3 và Sweek humat170893)
Có lẽ trong dạ dày lại khó chịu, Cố Phong nghĩ. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Dư Bảo Nguyên, lực độ vừa phải mà xoa dạ dày cậu.
Đèn đường phía trên chiếu ánh sáng vàng ấm, chiếu vào tuyết đọng băng giá mà phát sáng trên mặt đất, chiếu ánh sáng trong đôi mắt bọn họ.
Cố Phong nhìn khuôn mặt Dư Bảo Nguyên gần trong gang tấc, lông mi mềm mại kia thuận theo mà rũ xuống, miệng thỉnh thoảng lầm một một cái, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ ác liệt bướng bỉnh lúc tỉnh táo.
Không biết làm sao, trong lòng hắn vừa động, liền hôn Dư Bảo Nguyên.
Nụ hôn này không mang theo bất kỳ ý vị tình sắc nào, chỉ là nhẹ nhàng mà đụng trên môi nhau, trao đổi ấm áp trong đêm lạnh lẽo.
Cố Phong kéo cậu vào trong ngực, dùng nhiệt độ của mình làm ấm thân thể cậu,"Sẽ không có ai không cần cậu."
Dư Bảo Nguyên ở trong cái ôm của hắn, giống như người lang thang trong đêm lạnh ẽo cảm nhận được sự ấm áp của lò lửa, từng chút an tĩnh lại, lúc Cố Phong tưởng cậu đã ngủ, cậu bỗng nhiên kéo cổ họng hô một tiếng: "Cố Phong là vương bát!"
Cố Phong bất đắc dĩ, dùng âm thanh từ tính trầm thấp nói, "Được được được, Cố Phong là vương bát, tôi cho cậu mắng."
"Cố Phong là vương bát...... Nhưng mà......"
Cố Phong che chở cậu, phòng ngừa cậu ngã xuống, "Nhưng mà cái gì?"
"Nhưng mà...... Tiểu vương bát làm sao đây......"
Cố Phong chỉ cho rằng cậu uống hồ đồ nói mê sảng, "Tiểu vương bát gì?"
"Tiểu vương bát làm sao đây......" Dư Bảo Nguyên lẩm bẩm lặp lại, "Tiểu vương bát hắn sẽ cần hay không?"
Cố Phong đang muốn hỏi tiếp, nhưng Dư Bảo Nguyên giống như người máy đứt điện, nằm trong ngực Cố Phong ngủ thiếp đi. Tiếng hít thở vừa nông vừa đều đặn.
Cố Phong bất đắc dĩ lắc đầu, ôm ngang cậu lên, dọc theo đường guc trở về. Thả cậu vào ghế sau xe, đắp lên một cái thảm lông.
Xe thong thả mà dọc theo đường lớn chạy nhanh về Cố trạch.
Bão tuyết cả đêm không ngừng, trong một đêm, bao phủ cả thành phố phồn hoa.
===========
Chương sau sẽ là một chương phiên ngoại ngọt vchhh để xoa dịu các trái tim íu đúi =)))))))) Lát nữa sẽ có nhe
Thật ra trong 50 chương được gọi là ngược này sẽ có vài chương PN ngọt mà, thế nên chúng ta sẽ không đau lòng quá đâu ^_^