Chương 15: Phiên ngoại nhỏ (1): Thiếu niên bóng rổ Cố Gia Duệ

Edit + Beta: Vịt
Cố Gia Duệ 9 tuổi.
Hôm sinh nhật 9 tuổi, ba nhóc tặng nhóc một món quà lớn - một quả bóng rổ có chữ ký của ngôi sao bóng rổ NBA.
Nhóc con vui chết đi được, cả ngày cầm quả bóng rổ lắc lư khắp nơi. Sợ bóng rổ bẩn, hỏng, thậm chí nhét bóng vào trong áo mình che chở, quả thực là quý trọng đến tận xương tủy.
Một ngày ngày, chính là ngày mà Cố Phong rảnh rỗi đi chơi bóng rổ.
Hắn chở vợ nhà mình và con trai, đi tới sân bóng rổ đã hẹn với bạn. Lúc xuống xe, Dư Bảo Nguyên từ một bên lấy ra một cái băng đô vận động, đeo lên cho Cố Gia Duệ.
Nhóc con vẫn chưa lớn, nhưng đã có thể rất rõ ràng mà từ ngũ quan anh tuấn đoan chính nhìn ra, sau này tất nhiên là đại soái ca chói mắt.
"Yo, soái ngây người!" Dư Bảo Nguyên nhìn nhóc con này một thân đồ bóng rổ mini, đang cầm bóng rổ, đeo băng đô vận động, hai mắt thật to giống như sao lóe sáng, kinh thán nói.
Cậu vừa nói như vậy, Cố Phong bên cạnh rất đắc ý, "Nói rõ gen của chồng em cũng không tệ."
"Ai khen anh," Dư Bảo Nguyên liếc tên đàn ông đắc ý này một cái, "Em nói với anh Cố Phong, chơi bóng rổ xong, tự tắm rửa cẩn thận đi. Bộ quần áo hôm hay em mặc đắt lắm, nếu anh tới đây đụng lung tung vào em, làm bẩn quần áo của em," Cậu dừng một chút, lời mang theo uy hiếp, "Tối nay anh cũng đừng nghĩ bên trong nữa."
Uy hiếp này......
Tàn nhẫn!
(Truyện chỉ được đăng lại Wattpad humat3 và Sweek humat170893)
Cố Phong bị Dư Bảo Nguyên uy hiếp như vậy, đành phải tự mình ngoan ngoãn đi chơi bóng. Dư Bảo Nguyên dẫn Cố Gia Duệ xuống xe, vừa đi mấy bước, đã nhìn thấy phía trước có một đứa nhỏ đang chờ.
Cậu còn chưa phản ứng, Cố Gia Duệ đã bước chân nhỏ vọt tới, "Đồ ngốc, em đến rồi!"
Đứa bé kia nhìn nhỏ hơn Cố Gia Duệ một tuổi, lúc này một thân quần áo nhàn nhã, dáng vẻ ngược lại ngoan ngoãn. Nó đeo cặp sách, một bộ điềm đạm, "Anh Gia Duệ."
"Đi, chơi bóng!"
Nhóc con ngọ ngoạy người một cái, hai mắt lộ ra chút thần sắc yếu ớt, "Anh Gia Duệ, em không biết chơi bóng."
"Không biết không sao, anh dạy em." Vừa nói, tên xấu xa Cố Gia Duệ trực tiếp kéo tay đứa nhỏ đang co ro.
"Duệ Duệ," Dư Bảo Nguyên đi tới, "Bạn nhỏ này là?"
Cố Gia Duệ đắc ý mà ngẩng đầu lên, dáng vẻ thiếu đòn kia giống như cha nhóc, "Tiểu đệ ở trường con, ba, ba gọi nó là đồ ngốc là được."
Trong đôi mắt đứa nhỏ hiện lên một tia oan ức, "Em không phải đồ ngốc...... Điểm thi môn toán của em cao hơn anh......"
Đứa nhỏ nghịch ngợm Cố Gia Duệ này không cảm thấy xấu hổ chút nào, "Thi toán tính là cái gì!"
"Điểm thi văn của em cũng cao hơn anh......"
Tiểu hỗn đản Cố Gia Duệ này rốt cục có chút đỏ mặt, "Dù sao em cũng là đồ ngốc! Ông đây nói em là đồ ngốc em chính là đồ ngốc!"
Đứa nhỏ gấp tới muốn khóc, "Em không phải, em rất thông minh!"
Dư Bảo Nguyên giả bộ hung, "Cố Gia Duệ! Không được không lễ phép như vậy!"
Cố Gia Duệ nhìn thấy ba nhà mình sắp tức giận, chỉ có thể thu lại dáng vẻ xấu xa của mình lại.
Ở trong nhà này, nhóc yêu nhất chính là ba, sợ nhất cũng là ba.
Cha mặc dù cao hơn ba, khỏe hơn ba, bóng rổ chơi giỏi hơn ba, ở tập đoàn Cố thị không ai dám ở trước mặt cha càn rỡ, nhưng chỉ cần ba tức giận, cha thở mạnh cũng không dám ra, ngoan ngoãn cúi đầu dỗ vợ.
Cho nên nói tới nói lui, ở trong nhà này, vẫn là ba lợi hại nhất.
Dư Bảo Nguyên cười dịu dàng, nhéo nhéo tay nhỏ mềm núc ních của bạn nhỏ, "Bạn nhỏ, cháu tên gì thế?"
"Cháu tên là Thiện Lương."
"Tên hay quá." Dư Bảo Nguyên nhìn đôi mắt ngập nước của nó, lập tức trái tim mềm thành một hồ nước. Thiện Lương, hài âm của thiện lương, cha mẹ của bạn nhỏ này nhất định là hi vọng nó trở thành một người tốt thiện lương trong sáng, "Anh bạn nhỏ, ba mẹ cháu đặt cho cháu tên rất hay nhé."
(Tên "Thiện Lương" (单梁) và "thiện lương" (善良) đều đọc là [shànliáng])
Tên nhãi Cố Gia Duệ bỗng nhiên mặt sưng tới đỏ bừng, lén lút kéo Thiện Lương tới một bên, lại đi trở về bên cạnh ba, miệng nhỏ ghé vào bên tai ba nhẹ nhàng nói: "Ba, Thiện Lương không có ba mẹ, em ấy là trẻ em cô nhi viện."
Dư Bảo Nguyên ngẩn ra.
Cậu ngược lại không nghĩ tới cái này.
"Mấy người cao tuổi kia luôn bắt nạt em ấy! Con để em ấy làm tiểu đệ của con, như vậy người khấc cũng không dám bắt nạt em ấy nữa," Con ngươi Cố Gia Duệ lấp lánh có thần, giống như chứa sao, lấp lánh, "Ba......"
Dư Bảo Nguyên niết niết khuôn mặt nhỏ non nớt của nhóc, "Ba hiểu rồi! Con dẫn em ấy đi chơi đi."
Cố Gia Duệ lập tức liền cười, ôm cổ ba nhà mình, ở trên mặt cậu hôn một cái, "Con yêu ba."
Vừa nói, xoay người chạy đến bên cạnh Thiện Lương, người lớn mà dắt tay nó, chạy thẳng tới sân bóng.
Mấy tiếng sau, Cố Phong đánh bóng xong trở lại.
(Truyện chỉ được đăng lại Wattpad humat3 và Sweek humat170893)
Quần soóc bóng rổ màu đen, áo ba lỗ vận động màu đen thấm mồ hôi, hormone giống đực tràn đầy, gợi cảm giống như một con báo cường tráng. Hắn nhìn Dư Bảo Nguyên, trong ánh mắt vừa là ôn nhu, vừa là dục chiếm hữu hung ác.
"Bảo bối, chờ lâu lắm hả?"
Dư Bảo Nguyên lắc lắc đầu, nhìn về phía sân bóng xa xa, hỏi một vấn đề rất sâu xa: "Anh nói...... Duệ Duệ, là thẳng nam chứ?"
Lúc này đến lượt Cố Phong sửng sốt.
Cố Gia Duệ...... Nhóc mới 9 tuổi mà.
Hắn đâu biết con trai mình có phải thẳng nam hay không?
Hắn ngập ngừng, "Ừm...... Duệ Duệ thích vận động, bình thường cũng lỗ mãng giống như tiểu lưu manh, anh cảm thấy......"
"Duệ Duệ với anh, giống y một khuôn in ra," Dư Bảo Nguyên liếc hắn một cái, ngược lại lại cảm thấy mình cực kỳ nhàm chán, "Thôi vậy, còn sớm, em nghĩ nhiều như vậy làm gì!"
Cố Phong lúc này mới cười một tiếng, vươn hai cánh tay nóng như lửa ra chiếm hữu Dư Bảo Nguyên ở trong ngực mình, "Cái này mới đúng chứ. Con trai anh mới 9 tuổi, có thể nhìn ra cái gì? Hơn nữa, con trai có nhân sinh của nó phải đi, chúng ta bận tâm quá nhiều, ngược lại không tốt."
Dư Bảo Nguyên gật gật đầu, coi như là đặt xuống lo lắng trong lòng, "Cũng đúng."
Cậu suy nghĩ lại, bỗng nhiên ý thức được mình bị Cố Phong nóng như lửa giam cầm, lập tức giận dữ đá hắn một cái, "Em không phải bảo anh tắm trước?"
Mắt Cố Phong phát sáng, giống như con chó săn lớn nhìn thấy xương, "Vận động xong, muốn hung hăng làm em."
Dư Bảo Nguyên nguy hiểm mà nheo mắt lại, "Em hình như...... Đã cảnh cáo anh nhỉ?"
"Làm hỏng bộ quần áo tính là gì, làm hỏng một cái, ông xã đền em 100 cái," Cố Phong ngược lại phóng khoáng, đột nhiên lại ghé vào bên tai Dư Bảo Nguyên thổi hơi, "Hơn nữa, hai ta bình thường lúc ở trên giường chơi, xé rách...... Đâu chỉ một cái?"
Dư Bảo Nguyên bị tên lưu manh vô sỉ này làm xấu hổ tới đỏ mặt, "Không biết xấu hổ!"
Cố Phong nhìn vợ nhà mình, lại nhìn nhìn cái xe sang rộng rãi của mình, trong lúc nhất thời nhiệt nên nóng đã thành lửa, nên cứng rắn đã cứng thành sắt, "Hai ta hình như chưa từng thử trong xe Maserati......"
"Cố Phong, cần chút mặt mũi đi."
Cố Phong lập tức ôm lấy Dư Bảo Nguyên, ôm cậu ngồi vào trong xe, đóng cửa xe và cửa sổ xe lại. Trước khi cửa sổ xe triệt để đóng lại, chỉ nghe thấy bên trong xe có tiếng quần áo bị mạnh mẽ xé mở, cùng với âm thanh trầm thấp từ tính của Cố Phong -
"Anh không cần mặt mũi, anh chỉ cần em."
Ở trong xe -
Cố Phong: ( liếm liếm liếm) Vợ ơi, để anh làm lần nữa nhé.
Dư Bảo Nguyên: Không cho.
Cố Phong: (Tiếp tục liếm liếm liếm) Chỉ một lần?
Dư Bảo Nguyên: Không...... Không được.
Cố Phong: Để anh thượng một lần mà.
Dư Bảo Nguyên: Con mẹ nó anh có năng lực nhìn hay không?
Cố Phong:???
Dư Bảo Nguyên: Mẹ nó bị anh giỡn thành như vậy rồi, còn chờ cái gì? Thượng đi! Thượng em đi! Chờ em phát cho anh chứng nhận cho phép à?
Cố Phong:...... Ông xã cố gắng làm! ^_^